Hành trình về làng nghề Bánh phồng Sơn Đốc – Hương vị Tết từ ký ức đến hiện đại
Hành trình về làng nghề Bánh phồng Sơn Đốc – Hương vị Tết từ ký ức đến hiện đại
Có những món ăn không chỉ để thưởng thức, mà còn gói trọn cả một mùa ký ức. Bánh phồng Sơn Đốc (Giồng Trôm, Bến Tre) là một trong số đó. Tôi tìm về làng nghề vào những ngày cận Tết, khi không khí nơi đây rộn ràng hơn bao giờ hết – nhà nhà làm bánh, người người tất bật, nhưng vẫn giữ được nét ấm áp rất riêng của miền Tây.
1. Không khí Tết lan tỏa từ những lò bánh
Vừa đặt chân đến Sơn Đốc, điều đầu tiên tôi cảm nhận được là mùi thơm ngọt của nước cốt dừa lan trong gió. Tiếng nói cười, tiếng tráng bánh, tiếng phơi bánh… tất cả tạo nên một bức tranh Tết rất sống động.
Bánh phồng ở đây không phải chỉ là một món ăn vặt. Với người miền Tây, đặc biệt là dịp Tết Nguyên Đán, đây gần như là món không thể thiếu trên bàn tiếp khách.
2. Ghé thăm lò bánh – nơi giữ lửa truyền thống
Tôi ghé vào một lò bánh gia đình đã làm nghề qua nhiều thế hệ. Chủ lò là một chú trung niên, tay thoăn thoắt trộn bột.
Tôi hỏi:
– “Sao Tết nào nhà mình cũng làm nhiều vậy chú?”
Chú cười:
– “Tết mà không có bánh phồng thì thiếu cái không khí liền con. Khách tới chơi nhà, ngồi nướng bánh, uống trà, nói chuyện – vậy mới đúng Tết miền Tây.”
Nhìn những mẻ bánh được làm liên tục, tôi mới hiểu vì sao nghề này gắn bó với Tết đến vậy.
3. Làm bánh phồng – đơn giản mà không hề dễ
Tôi tiếp tục hỏi về cách làm:
– “Bánh phồng làm có khó không chú?”
Chú trả lời:
– “Nghe đơn giản vậy thôi, chứ khó ở chỗ canh bột với nướng. Bột phải dẻo vừa, có nước cốt dừa thì bánh mới béo. Phơi cũng phải đúng nắng, không là bánh không phồng đẹp.”
Nguyên liệu chủ yếu gồm:
- Nếp hoặc củ mì
- Nước cốt dừa
- Đường
- Và tùy loại sẽ thêm chuối, sữa hoặc gừng
Tất cả đều là nguyên liệu quen thuộc, nhưng để làm ra chiếc bánh ngon lại cần kinh nghiệm lâu năm.
4. Ký ức nướng bánh bằng rơm – một phần tuổi thơ
Khi nhắc đến chuyện nướng bánh, chú kể một điều rất thú vị:
– “Ngày xưa đâu có bếp điện như giờ. Toàn đốt rơm, nướng ngoài sân. Cả nhà quây quần, người trở bánh, người quạt lửa, vui lắm.”
Hình ảnh đó khiến tôi liên tưởng đến những buổi chiều cuối năm, khi cả gia đình tụ họp, vừa nướng bánh vừa trò chuyện. Không chỉ là ăn, mà là tận hưởng không khí sum vầy.
5. Từ rơm lửa đến bếp điện – sự thay đổi theo thời gian
Ngày nay, mọi thứ đã tiện lợi hơn. Nhiều gia đình dùng bếp gas, bếp điện hoặc lò nướng.
Tôi hỏi thêm:
– “Giờ dùng bếp điện có khác gì không chú?”
Chú nói:
– “Tiện hơn nhiều, sạch sẽ nữa. Nhưng nếu nướng than hoặc rơm thì vẫn thơm hơn một chút. Tuy vậy, quan trọng là bánh ngon, còn cách nướng thì tùy mỗi nhà.”
Dù cách nướng có thay đổi, nhưng cái hồn của bánh phồng Sơn Đốc vẫn còn nguyên.
6. Thưởng thức – cái giòn tan của ngày Tết
Tôi được thử nướng bánh ngay tại lò. Chỉ vài giây, chiếc bánh bắt đầu phồng lên, căng tròn, vàng nhẹ.
Cắn một miếng, cảm nhận rõ:
- Độ giòn rụm
- Vị béo của dừa
- Hậu ngọt thanh nhẹ
Ăn cùng trà nóng, cảm giác rất “Tết” – giản dị nhưng ấm áp.
7. Bánh phồng – không chỉ là món ăn
Trước khi rời đi, tôi hỏi chú một câu:
– “Theo chú, vì sao bánh phồng vẫn được ưa chuộng đến giờ?”
Chú suy nghĩ rồi nói:
– “Vì nó là ký ức. Người ta ăn không chỉ vì ngon, mà vì nhớ lại Tết xưa, nhớ gia đình.”
Câu trả lời đó khiến tôi hiểu rằng bánh phồng Sơn Đốc không chỉ là đặc sản, mà còn là một phần văn hóa.
8. Kết thúc hành trình – mang theo hương Tết
Rời làng nghề, tôi mang theo vài túi bánh phồng chưa nướng. Không chỉ là một món quà, mà là cả một phần không khí Tết miền Tây.
Ngày nay, dù cuộc sống thay đổi, nhưng chỉ cần một chiếc bánh phồng nướng lên, một ấm trà nóng, vài câu chuyện thân quen – là đủ để thấy Tết vẫn còn nguyên vẹn đâu đó trong mỗi gia đình.
Bánh phồng Sơn Đốc – không chỉ giòn ngon, mà còn giòn cả ký ức.